Đời thi sĩ ! đó chỉ là cảm nhận của riêng tôi..
Cuộc đời tôi không phải là thi sĩ
Cớ sao buồn đôi lúc vẫn làm thơ ?
Dẫu không hay, nhưng người đời đọc được..!
Thơ rất buồn, đượm chút sầu pha sương.
…
Chuyện tình tôi như đời người thi sĩ
Chuyện một người dang dở giữa
tình yêu
Giấu yêu thương, đem thơ
tình tôi viết
Bao chuyện đời để một góc
trong tim...
…
Người ta nói trong cuộc đời
thi sĩ
Tay trắng tình, bạc tiền trắng
tương lai
Đời hợp tan , thênh thang đường
sương khói
Gió mưa nhiều vì chẳng lúc
bình yên
…
Sao đời tôi không phải là
thi sĩ..
Mà chữ “sầu” vẫn nợ chốn dương gian
Tình vẫn mang trong muôn
ngàn bể khổ
Phiêu bạc hoài như cây cỏ xanh rêu..
…
Cuộc đời tôi không phải là thi sĩ ..
Cớ sao buồn đôi lúc vẫn làm thơ ?
Chỉ vì yêu, chữ tình còn vương nợ.
khi đêm về tôi lại viết thành thơ !
Nguyễn Long
Bạn đang xem bài viết được sáng tác độc quyền trên Blog "Thơ hay cho bạn"
Vui lòng ghi rõ nguồn khi bạn phát hành bài viết này

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét