Cứ mỗi ngày chậm chạp lại trôi qua…..anh như chìm
vào khoảng không vô định giữa mênh mông của cuộc đời..vẫn ko biết đi
về đâu ..?
Bàn tay cố nắm lấy, bắt lấy thứ gì đó tưởng chừng
như ko thể ….
Chẳng biết ngày mai có j để thấy vui
hơn ? hay nỗi sầu lại lấp đầy những khoảng trống trong tim ? Em
đến rồi đi cứ như cơn gió thổi ngược giữa sa mạc cằn cỗi vô tình
lại rạch cứa vết thương lòng thêm sâu sắc !
Trở về là “bế tắc”…..con đường
duy nhất dù anh cố gắng không tin đó là sự thật…dù cho thế giới có
hàng vạn tín đồ, nhưng những con chiên ngoan đạo đôi lúc cũng bị lung
lay bởi hương gió đồng nội . Anh cố gắng ngẩng cao đầu mà bước
đi…tìm nơi có chút ánh sáng để che lấp khoảng trống nơi em tồn tại..
Thế nhưng
cuộc đời không phải là câu chuyện cổ tích….và lời nguyện cầu không
có bao giờ có sự nhiệm màu…Khoàng cách gang tấc vỏn vẹn trong thời gian ngắn sao lại kéo em đi xa hơn
?..
Trở về là “bế tắc”..anh quay lại
vị trí khi xưa..từ nơi bắt đầu là 1 kẻ thất tình cô độc giữa thế
giới này ! và muôn lối anh đi đều có em bên cạnh . Chỉ là 2 đường
thẳng song song không bao giờ vuông góc được.
Thôi thì cứ như thế …để đoạn
đường dài đều được thấy em trong suốt quãng đời còn lại…Cho đến khi
nào anh rẽ sang hướng khác và em tìm thấy được mùa xuân ! …
Nguyễn Long

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét